Giáo Dục

Bài văn mẫu lớp 8: Giả sử, em là một trong những người chứng kiến cái chết của lão Hạc, em sẽ ghi lại câu chuyện đó như thế nào?

Đề bài: Giả sử, em là một trong những người chứng kiến cái chết của lão Hạc, em sẽ ghi lại câu chuyện đó như thế nào?

Câu trả lời:

Bài làm

Tôi còn nhớ những ngày tháng đó, những ngày mà giặc Tây đô hộ, nay chúng cướp chỗ này, mai chúng đánh chỗ khác, cuộc đời những người dân nghèo như chúng tôi lại khổ hạnh hơn bao giờ hết. Lão giáo Thứ tôi đây còm cõi, nheo nhóc cùng bà vợ và mấy đứa con chạy ăn từng bữa. Tôi đã nghĩ đời tôi khổ lắm rồi cho đến khi tôi chứng kiến cái chết tức tưởi của lão Hạc, à thì ra có người số phận còn bi thảm đến thế.

Bạn đang xem: Bài văn mẫu lớp 8: Giả sử, em là một trong những người chứng kiến cái chết của lão Hạc, em sẽ ghi lại câu chuyện đó như thế nào?

Lão Hạc chỉ sống cách nhà tôi có vài bước chân, lão thui thủi thân già một thân một mình, vợ lão mất sớm, con trai đi biền biệt đồn điền cao su mấy năm không thấy về. Lão sống ở đó, còm cõi, ai nhờ gì lão cũng làm, chỉ mong kiếm được vài đồng còm cõi rau cháo qua ngày. Lão có một con chó, lão gọi nó là cậu Vàng, có nó bầu bạn mỗi ngày cuộc đời lão cũng đỡ buồn đôi chút. Những tưởng đời lão sẽ lặng lẽ trôi qua như thế, nhưng không cuối cùng vì bần cùng quá mà lão cắn răng bán đi con chó, người cùng bầu bạn qua ngày qua tháng với lão. Ở cái tuổi gần đất xa trời như lão mà còn khóc tức tưởi vì nhẫn tâm lừa một con chó, trông lão thực sự khổ hạnh. Nhưng bi kịch của cuộc đời lão vẫn còn ở phía sau nữa.

Thương cho cảnh ngộ của lão, thỉnh thoảng tôi giấu diếm vợ mà giúp lão, nhưng lão từ chối tất cả, lão không nhận của tôi bất cứ thứ gì , tôi buồn lắm. Một hôm tôi đem chuyện ấy mà phàn nàn với Binh Tư-hắn cũng là một người láng giềng khác của tôi.Hắn làm nghề ăn tộm nên vốn không ưa lão Hạc bởi vì lão lương thiện quá. Hắn bĩu môi và bảo:

– Lão làm bộ đấy! Thật ra lão chỉ tâm ngấm thế, những cũng ra phết chứ chả vừa đâu. Lão vừa xin tôi một ít bả chó..

Tôi trố mắt nhìn, nghe hắn nói tiếp. À thì ra lão cũng đã cùng đường như thế, cùng đường rồi lão cũng làm liều như ai. Một người đã khóc khi nhẫn tâm lừa một con chó như lão, cuối cùng vẫn nhắm mắt làm cái việc ấy, cuối cùng lão cũng nối gót Binh Tư để có cái ăn ư..Cuộc đời ngày một thêm đáng buồn.

Không! Cuộc đời chưa hẳn đã đáng buồn, hay vẫn đáng buồn nhưng lại đáng buồn theo một nghĩa khác. Tôi ở nhà Binh Tư về được một lúc lâu thì thấy những tiếng nhốn nháo ở bên nhà lão Hạc. Tôi mải mốt chạy sang. Mấy người hàng xóm đến trước tôi đang xôn xao ở trong nhà. Tôi xồng xộc chạy vào. Lão Hạc đang vật vã ở trên giường, đầu tóc rũ rượi, quần áo xộc xệch, hai mắt long song sọc. Lão tru tréo, bọt mép sùi ra, khắp người chốc chốc lại bị giật mạnh một cái, nẩy lên. Hai người đàn ông lực lưỡng phải ngồi đè lên người lão. Lão vật vã đến hai giờ đồng hồ rồi mới chết. Cái chết thật là dữ dội. Chẳng ai hiểu lão chết vì bệnh gì mà đau đớn và bất thình lình như vậy. Chỉ có tôi với Binh Tư hiểu..

Thì ra lão đã chuẩn bị cho cái chết dữ dội của mình từ trước đó. Sau cái hôm bán chó, lão có sang nhờ vả tôi. Lão viết văn tự nhượng mảnh vườn cho tôi, để không ai còn tơ tưởng nhòm ngó, tôi trông coi hộ lão đợi khi con trai lão về thì gọi là có chút vốn giắt lưng. Việc nữa lão nhờ tôi, lão còn được hăm nhăm đồng bạc với năm đồng vừa bán chó là ba mươi đồng bạc, muốn gửi tôi để lỡ có chết thì tôi đem ra, nói với hàng xóm giúp, gọi là của lão có tí chút, còn bao nhiêu đành nhờ hàng xóm cả.

Kể từ hôm đó, tôi thấy lão Hạc chỉ ăn khoai. Rồi thì khoai cũng hết. Bắt đầu từ đấy, lão chế được món gì, ăn món ấy. Hôm thì lão ăn củ chuối, hôm thì lão ăn sung luộc, hôm thì ăn rau má, với thỉnh thoảng một vài củ ráy, hãy bữa trai, bữa ốc..Cho đến hôm nay thì tôi hiểu lão đã chẳng cầm cự được nữa rồi, lão chọn kết thúc cuộc đời mình bằng cách đau đớn, dữ dội đến thế..

Người ngoài nhìn vào lão chỉ thấy một lão già khổ hạnh bần cùng nhưng tôi, tôi còn thấy được ở lão một con người cho đến cuối cùng vẫn giữ được lòng tự trọng của mình và hơn hết ở lão, đó là tình yêu thương con vô bờ của một người cha. Cái chết đau đớn của lão càng làm sáng ngời nhân cách của một con người sống giữa những bần cùng, đau đớn, bất hạnh ấy.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button