Giáo Dục

Bài văn mẫu lớp 8: Nếu là người chứng kiến cảnh lão Hạc kể chuyện bán chó với ông giáo trong truyện ngắn của Nam Cao thì em sẽ ghi lại câu chuyện này như thế nào?

Đề bài: Nếu là người chứng kiến cảnh lão Hạc kể chuyện bán chó với ông giáo trong truyện ngắn của Nam Cao thì em sẽ ghi lại câu chuyện này như thế nào?

Câu trả lời:

Bài làm

Những ngày tháng đó là những ngày giặc Tây đô hộ, nay chúng cướp chỗ này, mai chúng đánh chỗ khác, cuộc sống của những người nông dân nghèo như chúng tôi đã khổ lại thêm cùng cực. Tôi cùng chồng – một ông giáo trong làng cùng đám con nheo nhóc ngày qua tháng nọ. Tôi đã nghĩ đời tôi khổ lắm rồi cho đến khi thấy  cuộc đời của lão Hạc, à thì ra còn có người số phận lại bi thảm đến thế. Những kí ức về ông lão hàng xóm ấy cứ còn mãi trong tâm trí tôi, đặc biệt là câu chuyện bán chó năm ấy..

Bạn đang xem: Bài văn mẫu lớp 8: Nếu là người chứng kiến cảnh lão Hạc kể chuyện bán chó với ông giáo trong truyện ngắn của Nam Cao thì em sẽ ghi lại câu chuyện này như thế nào?

Cuộc đời lão khổ lắm, con trai lão đi đồn điền đã mấy năm nay, lão sống tằn tiện cùng với con chó Vàng của lão, vì để dành tiền cho con mà lão ăn không dám ăn, không dám bòn vào một đồng nào tiền của con. Đã mấy lần lão nói chuyện bán chó với lão chồng tôi, nhưng tôi thầm nghĩ lão chỉ nói thế thôi chư đời nào lão bán, lão quý nó như thằng con nhỏ của lão mà. Ấy thế mà hôm đó lão bán thật. Đang lụi cụi trong bếp thì thấy lão sang, sau trận ốm hai tháng mười tám ngày theo lời lão nói, trông lão gầy hẳn đi, cái dáng bước đi liêu xiêu, vừa thấy lão chồng tôi, lão cất tiếng nặng nề:

– Cậu Vàng đi đời rồi, ông giáo ạ! – Lão nói mà cảm tưởng từng tiếng thốt ra nghe sao khó nhọc.

Vậy là lão bán thật rồi, tôi lại vẫn cứ nghĩ lão chỉ nói vậy thôi. E chừng lão đã phải khổ tâm lắm khi quyết định như vậy. Lão chồng tôi nghe vậy sửng sốt hỏi lại:

– Cụ bán rồi ?

– Bán rồi. Họ vừa bắt xong.

Lão cố làm ra vẻ vui vẻ. Nhưng trông lão cười như mếu và đôi mắt lão

ầng ậng nước. Khuôn mặt vốn trông đã khổ hạnh của lão giờ đây trông càng tội nghiệp hơn. Chồng tôi lại hỏi cho có chuyện:

– Thế nó cho bắt à ?

Mặt lão đột nhiên co dúm lại. Những vết nhăn xô lại với nhau, ép cho nước mắt chảy ra. Cái đầu lão ngoẹo về một bên và cái miệng móm mém của lão mếu như con nít. Lão hu hu khóc…

Từ khi vợ mất, đứa con trai lại đi biền biệt, lão Hạc chỉ còn mỗi con chó bầu bạn, lão gọi nó gần gũi là cậu Vàng. Ở cái tuổi gần đất xa trời như lão có một mình thui thủi ai mà chẳng buồn, có cậu Vàng hằng ngày quanh quẩn bên lão, lão cũng bớt buồn. Lão ăn gì lão cũng cho nó ăn, lão cho nó ăn cái bát như nhà giàu. Bây giờ cậu Vàng không còn nữa lão phải làm sao đây ? Lão tiếp tục với giọng run run vì khóc:

– Khốn nạn… Ông giáo ơi! Nó có biết gì đâu! Nó thấy tôi gọi về thì chạy ngay về, vẫy đuôi mừng. Tôi cho nó ăn cơm. Nó đang ăn thì thằng Mục nấp trong nhà, ngay đằng sau nó, tóm lấy hai cẳng sau nó dốc ngược nó lên. Cứ thế là thằng Mục với thằng Xiên, hai thằng chúng nó chỉ loay hoay một lúc đã trói chặt cả bốn chân nó lại. Bấy giờ cu cậu mới biết là cu cậu chết! Này! Ông giáo ạ! Cái giống nó cũng khôn! Nó cứ làm in như nó trách tô; nó kêu ư ử, nhìn tôi như muốn bảo tôi rằng : “A! Lão già tệ lắm! Tôi ăn ở với lão như thế mà lão đối xử với tôi như thế này?”. Thì ra tôi bằng này tuổi đầu rồi còn đánh lừa một con chó, nó không ngờ tôi nỡ tâm lừa nó!

Bây giờ lão đang ân hận, tự trách vì lừa một con chó. À mà với lão cậu Vàng còn có ý nghĩa hơn thế, nó là người bạn của lão ở cái tuổi gần đất xa trời này cơ mà. Lão đau đớn nhưng lão cũng hết cách mất rồi, lão không thể tiêu lẹm vào tiền dành cho con.

Lão chồng tôi nghe lão nói hết mất cất tiếng:

– Cụ tưởng thế đấy chứ nó chả hiểu đâu! Vả lại ai nuôi chó mà chả bán hay giết thịt? Ta giết nó chính là hóa kiếp cho nó đấy, hóa kiếp để cho nó làm kiếp khác.

Lão chua chát bảo:

– Ông giáo nói phải! Kiếp con cho là kiếp khổ thì ta hóa kiếp cho nó để nó làm  kiếp người, may ra có sung sướng hơn một chút..kiếp người như kiếp tôi chẳng hạn! ..

Câu chuyện bán chó của lão, nỗi ân hận đau đớn của lão, lòng tự trọng khi trót lừa một con chó, dường như vẫn vẹn nguyên tính chân thực qua từng ấy thời gian. Lão Hạc đã không còn, nhưng người ta vẫn còn nhắc mãi về nhân cách đẹp đẽ của người nông dân khốn khổ ấy, nhắc mãi về lòng tự trọng, nhắc mãi về tình yêu thương con..

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button